Niềm vui dã ngoại của anh em tâm thần
Như biết lịch trước, khoảng tháng 4 tháng 5, họ bắt đầu hỏi nhân viên rằng: khi nào thì đi chơi? Năm nay sẽ đi đâu? Nhân viên cũng bắt đầu thăm dò ý kiến của bệnh nhân xem họ muốn đi đâu? Muốn tắm biển không? Muốn đi Phan Thiết, Nha Trang hay Vũng Tàu? Theo thăm dò ý kiến của anh em, nhân viên quyết định năm nay đưa anh em đi Vũng Tàu.
Khi biết thời gian và địa điểm, họ lại dò hỏi xem năm nay mình có trong danh sách đi chơi không? Họ bắt đầu hỏi thăm nhân viên xem ai là người được đi. Khi thấy có tên mình trong danh sách, họ cảm thấy vui và an tâm chờ đợi đến ngày lên đường.
Theo như kế hoạch, đúng 3h sáng ngày 13/7, xe bắt đầu lăn bánh từ cơ sở Trọng Đức để đến Vũng Tàu. Đến 10h sáng, chúng tôi đến nhà Thờ Mồ của Bà Rịa để viếng các Thánh Tử Đạo. Đây là điểm đến đầu tiên trong chuyến hành hương. Sau đó, chúng tôi đưa anh em đến viếng nhà thờ Chính Tòa Bà Rịa. Sau khi viếng nhà thờ và được nhân viên giới thiệu về ngôi nhà thờ Chính Tòa cũng như lịch sử ngôi nhà thờ Mồ, chúng tôi đã ăn trưa tại Bà Rịa.
Bắt đầu ngày hành hương thứ 2, ngày 14/7 bằng việc tham dự thánh lễ lúc 5h sáng tại nhà thờ Bãi Dâu. Sau khi tham dự lễ xong, mọi người lại được đi tắm biển, mọi người lại có cơ hội trút bỏ mọi bận tâm, âu lo về bệnh tật của mình vào biển cả. Tôi quan sát thấy họ vùng vẫy, đấm vào nước như trút hết ưu phiền cho biển vậy. Tắm biển xong, anh em ăn sáng và tiến lên leo núi Chúa Tao Phùng để cầu nguyện. Núi cao một nghìn bậc nhưng họ leo thật nhẹ nhàng vì háo hức muốn được đi ra cánh tay Chúa. Sau khi leo núi Chúa xong, chúng tôi trở về nhà Dòng dùng cơm trưa và dọn dẹp để trở về nhà. Đúng 12h, xe lăn bành rời Bãi Dâu và đến 19h, chúng tôi đã về đến Cơ sở bảo trợ xã hội Trọng Đức an toàn.
Chúng tôi cùng nhau tạ ơn Chúa và Đức Mẹ đã gìn giữ chuyến đi của anh em bệnh nhân tâm thần được bình an và tốt đẹp. Các bệnh nhân cảm thấy vui, họ mong muốn năm sau tiếp tục được chúng tôi tổ chức cho họ đi chơi nữa. Họ cảm thấy những chuyến đi như vậy giúp họ khỏe hơn, vui hơn và để lại trong họ nhiều kỷ niệm khó quên, những kỷ niệm này họ sẽ kể “lai rai” với nhân viên trong suốt năm. Chúng tôi cùng với họ thỉnh thoảng lại ôn lại những kỷ niệm đáng nhớ ấy.
Nt. An Thảo







