Cover Photo
Caritas Đà Lạt

Chuyến dã ngoại của bệnh nhân tâm thần

Caritas Đà Lạt
Chuyến dã ngoại của bệnh nhân tâm thần
Thật vui khi được chắp bút kể lại những hoạt động của chuyến đi dã ngoại hai ngày một đêm của các bệnh nhân và các nhân viên phục vụ tại cơ sở nuôi dưỡng người ...
Thật vui khi được chắp bút kể lại những hoạt động của chuyến đi dã ngoại hai ngày một đêm của các bệnh nhân và các nhân viên phục vụ tại cơ sở nuôi dưỡng người bệnh tâm thần Trọng Đức. Điểm đến năm nay của anh chị em chúng tôi là thành phố biển Nha Trang đầy nắng và gió. Chuyến đi do các thành viên Caritas của giáo phận Đà Lạt tổ chức. Dù cuộc dã ngoại đã kết thúc, những vẫn để lại trong mỗi anh chị em trong đoàn, cả nhân viên lẫn bệnh nhân, những kỷ niệm đẹp khó quên. Tạ ơn Chúa đã ban cho anh chị em chúng con chuyến đi dã ngoại bình an.

 Kế hoạch chuyến đi thì nhóm Caritas đã lên từ lâu hết sức tỉ mĩ và chu đáo. Với mục đích đề ra cho chuyến đi là nhằm tạo cơ hội cho bệnh nhân được học hỏi, khám phá thế giới xung quanh. Đồng thời để tạo tinh thần gắn kết, yêu thương giữa các bệnh nhân và nhân viên, và nhất là để động viên, khích lệ các bệnh nhân yên tâm chữa bệnh và làm việc tại cơ sở.



Ngày đầu tiên là cuộc khởi hành từ trung tâm Trọng Đức đi tới Nha Trang. Tuy bầu khí khởi đầu chưa có sự gắn kết cho lắm, vì mọi người còn chút xa lạ với nhau. Các nhân viên và bệnh nhân, đồng thời các nhân viên Caritas cũng chưa biết nhau nhiều, nhưng chỉ trong vài phút đầu xa lạ, dần nối kết với nhau ngang qua những hoạt động sinh hoạt trên xe. Dần dà mối tình thân thêm mặn mà qua những hoạt động cùng nhau trong suốt hai ngày một đêm, để những phút trên xe trở về lại rộ lên những tiếng cười, trò chuyện, ca hát và chào tạm biệt nếu có dịp sẽ gặp lại. Nơi đó bật lên hình ảnh anh chị em chúng ta đến từ một nhà, và Đức Kitô đã nối kết chúng ta lại với nhau. Đúng với câu hát mà cả xe hay hát với nhau: “Gặp gỡ Đức Ki-tô biến đổi cuộc đời mình. Gặp gỡ Đức Ki-tô đón nhận ơn tái sinh. Gặp gỡ Đức Ki-tô chân thành mình gặp mình. Gặp gỡ Đức Ki-tô nảy sinh tình đệ huynh”.
          Điểm đến đầu tiên của đoàn chúng tôi là Viện Hải Dương Học ở Nha Trang, sau khi nghe thuyết minh đôi chút về điểm ghé đầu tiên này. Anh chị em trong đoàn ai cũng ngỡ ngàng, ngạc nhiên trước sự tuyệt vời của thiên nhiên, cách riêng là thế giới đại dương. Bao nhiêu loại tôm cá mà từ trước tới giờ chưa bao giờ tôi được nhìn thấy, với đa dạng sắc màu, hình dáng, giống loài mà Đấng Tạo Hóa đã trang hoàng cho chúng. Càng chiêm ngắm nét đẹp lộng lẫy của từng loài, chúng tôi càng phải ca tụng Thiên Chúa vì không thể tìm được ở trần gian này một người thợ thứ hai có thể tạo ra những kỳ công tuyệt vời như vậy. Lưu kỷ niệm ở đây, anh chị em chúng tôi cùng chụp hình chung trước bộ xương cá voi khổng lồ. Kết thúc chuyến tham quan đầu tiên, chúng tôi di chuyển tới nhà khách của các Dì dòng Mến Thánh Giá (MTG) Qui Nhơn, bữa cơm trưa mà các Dì chuẩn bị cho đoàn chúng tôi thật chu đáo, sau khi ăn uống thỏa thích, chúng tôi ngơi nghỉ để lấy lại sức khỏe cho chuyến đi buổi chiều.
Cơn mưa chiều chợt đến, được biết đây là cơn mưa đầu tiên trong suốt những tháng khô nóng vừa qua của thành phố Nha Trang. Mưa nặng hạt đến độ ai cũng sợ chuyến tham quan buổi chiều sẽ không thực hiện được. Anh chị em cứ chọc nhau đây là cơn mưa hồng ân, nhờ đoàn đến mà trời mới mưa đấy chứ! Có người vội cất lên câu hát: “Hồng ân Chúa như mưa như mưa, rơi xuống đời con miên man, miên man...”. Và đúng là cơn mưa hồng ân, vì mưa dù nặng hạt nhưng lại nhanh tạnh, và chúng tôi lại lên xe để tiếp tục cuộc hành trình. Điểm tham quan tiếp theo của chúng tôi là Nhà Thờ Đá hay còn gọi là Nhà Thờ Núi ở Nha Trang. Cả đoàn vội vàng chụp ngay những góc đẹp nhất để đánh dấu chuyến đi của mình. Tạ ơn Chúa hơn nữa khi chúng tôi được vào viếng ngôi thánh đường nguy nga diễm lệ, người gác cổng cho chúng tôi đến gần cung thánh hơn so với các khách khác để đọc kinh viếng Chúa. Trở ra, chúng tôi gặp nơi an nghỉ của Đức Cha Simon Nguyễn Văn Hòa, một vị giám mục nổi tiếng với những ca khúc, những bộ lễ mà các nhà thờ vẫn dùng. Thật bất ngờ khi gặp được mộ của ngài, cả đoàn cùng dừng lại viếng và cầu nguyện cho ngài. Hoạt động kết thúc buổi chiều là đi tắm biển. Cơn mưa làm cho không khí dịu hẳn, khiến ai cũng thấy thích hòa mình vào làn sóng biển mát mẻ và dịu êm. Những trò chơi trên bãi biển cũng được tổ chức, mọi người cùng tham gia hết sức nồng nhiệt.
Bữa cơm chiều thật ấm cúng sau bao nhiêu hoạt động, ai cũng đói nên mọi món dọn lên đều được nằm gọn trong bụng mọi người cách nhanh chóng, ăn xong ai cũng tấm tắc khen và cám ơn các Dì không ngớt. Buổi tối anh chị em chúng tôi có buổi sinh hoạt với nhau, tất cả mọi người đều cất lên tiếng hát để chung vui. Hiếm khi mới có được một chuyến đi chơi chung vui như vậy, nên ai cũng muốn hát tặng mọi người những ca khúc mình yêu thích. Cách riêng là các bệnh nhân của cơ sở, với giọng hát trầm ấm, đã khơi lên niềm phấn khởi trong tâm hồn mọi người. Trước mắt tôi giờ đây đâu còn khoảng cách giữa nhân viên và bệnh nhân nữa, đây là một gia đình thật sự và tôi là một thành viên nhỏ bé của gia đình ấy. Thật hạnh phúc biết bao. Mọi hoạt động buổi tối kết thúc bằng giờ kinh chung, tạ ơn Chúa sau một ngày bình an, đã cho mọi hoạt động đều diễn ra hết sức tốt đẹp. Và tiếp tục xin Chúa đồng hành cùng anh chị em chúng tôi trong chuyến đi ngày mai.
Chào ngày mới nơi đất biển Nha Trang, chúng tôi thật hạnh phúc khi được tham dự Thánh Lễ tại nhà nguyện của các Dì MTG Qui Nhơn. Ngôi nhà nguyện nhỏ bé nhưng thật ấm cúng. Còn niềm vui nào lớn lao cho bằng món quà thiêng liêng mỗi buổi sáng, khi được Chúa trao ban chính Mình và Máu để nuôi dưỡng linh hồn. Ai cũng tham dự Thánh Lễ hết sức sốt sắng. Tạ ơn Chúa vì món quà đầu ngày. Sau bữa ăn linh hồn, Chúa lai ban cho chúng tôi bữa ăn thể xác, một tô bún riêu thật ngon và hấp dẫn. Thế là đã đủ năng lượng cho hoạt động buổi sáng. Khởi đâù hoạt động ngày mới, anh chị em chúng tôi đi tắm biển, ngắm mặt trời lên. Thật tuyệt vời! Nhân cơ hội này, chúng tôi tranh thủ chụp vài tấm hình kỷ niệm, làm sao quên được khoảnh khắc thật đẹp như thế.
Điểm tham quan tiếp theo là Tháp Bà Ponagar. Được tận mắt nhìn thấy văn hóa Chămpa, ai cũng bất ngờ và ngỡ ngàng trước những nét mới lạ của nền văn hóa này mang lại. Từ cách thức xây dựng đền thờ mà không dùng những vật liệu như ngày nay, thế mà đền thờ vẫn cứ kiên cố giữa bao cơn nắng gió, bị thu hút bởi những điệu múa truyền thống của người phụ nữ Chăm, đến những linh vật mà họ tôn thờ. Tất cả đều gợi lên trong chúng tôi những bài học đáng quý. Đúng như ông bà xưa đã từng nói: “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”.
Điểm ghé cuối cùng của chúng tôi là tòa giám mục Nha Trang. Đáng ra đây đã là điểm ghé vào ngày hôm qua, nhưng vì hôm qua ghé vào giờ quá trưa nên không vào tham quan được. Vậy là sáng nay chúng tôi tranh thủ ghé thăm. Dì Thảo (trưởng đoàn) nhắn với anh chị em: “Chúng ta sẽ đi tham quan, nếu may mắn gặp được Đức Cha, chúng ta sẽ xin Đức Cha chúc lành cho chúng ta”. Cả xe ai cũng háo hức. Kết quả là chúng tôi được gặp Đức Cha Giuse Võ Đức Minh từ những phút đầu. Vào bên trong cùng trò chuyện với Đức Cha, Cha tâm sự mình cũng là một người con của giáo phận Đà Lạt, nhưng nay thì ở Nha Trang. Nên khi gặp phái đoàn từ Đà Lạt đến thăm, Đức Cha rất vui mừng. Đoàn chúng tôi cất lên bài hát “Shalom Chaverim”, để chào chúc bình an cho nhau. Thật bất ngờ khi Đức Cha cũng đáp từ lại chúng tôi bằng một bài hát tiếng Do Thái với nội dung của thánh vịnh “Anh em sum họp một nhà, bao là hạnh phúc bao là sướng vui”. Đức Cha chúc lành cho đoàn, và cùng anh chị em chúng tôi chụp tấm hình chung. Tạ ơn Chúa vì một chuyến ghé thăm xem ra ngoài kế hoạch nhưng lại trong kế hoạch của Chúa.
Về lại nhà khách, dọn dẹp phòng ốc trước khi ra về, các Dì MTG lại đãi đoàn một bữa ăn thật tuyệt vời. Cả đoàn ai cũng no bụng để lên xe ra về. Trước khi lên đường, anh chị em chúng tôi quây quần bên Dì đại diện cộng đoàn, để cám ơn các Dì trong hai ngày qua đã phục vụ đoàn hết sức tận tình, chu đáo. Đúng nghĩa lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ.
Chiếc xe lại bon bon lăn bánh về cơ sở, anh chị em chúng tôi trò chuyện ríu rít, ca hát như thể có chút gì đó luyến tiếc gia đình mà trong vài phút nữa sẽ tạm xa nhau. Những bài hát về tình anh chị em được cả xe cất lên “Anh em muôn phương xa vạn lý, trong Ngài ta bất phân ly. Trong Giê-su ta chung một ý, riêng mình ta hãy quên đi. Xin dâng lên Cha niềm mơ ước, cho nhân thế tràn yêu thương. Cho Vinh Danh Cha giữa đời ta, bốn phương anh em chung một nhà.” Kết thúc chuyến đi hai ngày một đêm, Dì Thảo cám ơn đến từng thành viên đã góp phần tạo nên chuyến đi thật lý thú. Cả đoàn cùng cất lên lời kinh tạ ơn Chúa, và chào nhau trong thân thương.
Xin tạ ơn Chúa vì một chuyến đi dã ngoại thật ý nghĩa. Với ý nghĩa nối kết mọi người với nhau, và nhất là động viên anh chị em bệnh nhân và nhân viên thêm cố gắng để chu toàn mọi trách nhiệm trong những tháng ngày sắp tới. Xin Chúa tiếp tục đồng hành cùng anh chị em chúng con luôn mãi, nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Ma-ri-a.

Bài viết cùng chuyên mục

Lễ Cầu Mùa Ở Đạ Nhinh 1
Tin tức
12/10/2022

Lễ Cầu Mùa Ở Đạ Nhinh 1

  LỄ CẦU MÙA Ở ĐẠ NHINH 1 – ĐẠ TÔNG – ĐAM RÔNG Lễ cầu mùa hàng năm  Vào lúc 7h30 ngày 8/10/2022, tại Thôn Đạ Nhinh 1 – Đạ Tông – Đam Rông đã diễn ra l...

Bài viết mới nhất

No Image
Thông báo
20/05/2026

THÔNG BÁO TUYỂN DỤNG

📢 [THÔNG BÁO TUYỂN DỤNG] CARITAS ĐÀ LẠT TÌM KIẾM ĐỒNG ĐỘI 📢 Ban Bác ái Xã hội (BAXH) – Caritas Đà Lạt đang tìm kiếm những thành viên mới đầy nhiệt huyết để cùng đồng hành trong các dự án cộng đồng ý nghĩa!  Chúng tôi hiện đang mở tuyển dụng cho 02 vị trí:  💼 Vị trí 1: Kế toán viên (01 nhân sự)  Nơi làm việc: Văn phòng Caritas Đà Lạt (Số 51A Vạn Kiếp, P. Lâm Viên, Đà Lạt).  Yêu cầu cơ bản: Nam - Nữ (24–40 tuổi), tốt nghiệp Cao đẳng/Đại học chuyên ngành Kế toán - Kiểm toán, có tối thiểu 2 năm kinh nghiệm.

NOI GƯƠNG MẸ TÊRÊSA - VỊ THÁNH BỔN MẠNG CỦA CARITAS ĐÀ LẠT
Đời sống Đức Tin
31/07/2025

NOI GƯƠNG MẸ TÊRÊSA - VỊ THÁNH BỔN MẠNG CỦA CARITAS ĐÀ LẠT

Mẹ Thánh Teresa Calcutta là Thiên Sứ của Lòng Chúa Thương Xót. Hãy noi gương Mẹ để có cuộc sống tốt lành hơn! Nhưng liệu chúng ta có thể sống như Mẹ? Có một câu chúng ta sử dụng trong văn hóa khi có chướng ngại vật hoặc có người mà bạn phải cố gắng yêu thương. Người ta có câu hỏi: “Con là ai hả Mẹ Teresa?”. Đúng vậy, chúng ta không thể hoàn toàn giống như phụ nữ này, dành cả đời cho người khác. Khi những bé gái chơi búp-bê và chơi trò chơi như các trẻ em khác, cô bé Agnes Gonxha Bojaxhiu lại quan tâm việc giúp đỡ người nghèo, và ý tưởng đó không hề lay chuyển.